Thơ quý anh chị blogs
Viết bởi moonqt | 2 Jan, 2011ĐỪNG KHUYẾT THÁNG GIÊNG !
(Dương Phương Toại)
Tháng giêng là tháng giêng xoan
Lả lơi câu hát hội làng... yếm bay
Ngỡ ngàng, lá chẳng muốn lay
Gió còn ngơ ngẩn vì say dáng nguời.
Tháng giêng non một vòm trời
Thả muôn mảnh vỡ tiếng cười bến sông.
Ngực em mơn mởn nụ hồng
Ta đem lông ngỗng... để không lạc đường!
Tháng giêng môi ướt niềm thương
Một hơi thở nhẹ cũng tương tư buồn.
Tóc thề nắng sớm vừa buông
Đôi tay cuống quít muốn luồn sợi yêu.
Tháng giêng là tháng giêng kiêu
Đời bao giấc mộng của nhiều ái ân
Ngây thơ trong cõi hồng trần
Em về bên ấy, đau thầm trong ta!
Cầu cho giá lạnh đi qua
Áo em vẫn chật, nụ hoa vẫn hồng
Tháng giêng đừng khuyết... bến sông
Vu vơ nỗi nhớ... bềnh bông tiếng cười!
-----------------------------
Ai mua thơ không?
(Tác giả: Xuân Thu)
Trước màn hình ta ngồi trơ phỗng đá
Túi rỗng, tiền không, chữ bay sạch hết rồi
Ngoài kia thiên hạ đông vui quá
Tết đến rồi sao hỡi Tết ơi?
Cái gió đương thì cái gió lả lơi
Dắt nàng xuân ào ào về gõ cửa
Lúng liếng mắt ai, hoa đào hớn hở
Xuân đã về rồi sao ta vẫn ngồi đây?
Nhặt mấy vần thơ cầm vội trên tay
Hoà vào dòng người ta đi chợ Tết
"Ai mua thơ không, thơ tôi vừa mới viết?"
Ta cười ư mà khoé mắt cay cay...
Ngôi nhà hoa cỏ
(Thương tặng anh và con )
Nguyễn Thị kim Liên
Chợt nhận ra mình đứng giữa cỏ hoa
Ngôi nhà nhỏ, bình yên lòng thị trấn
Gió và nắng! Tiếng xe trôi bất tận
Thành thân thương như máu thịt của em rồi.
Và mỗi chiều ta lại gọi: mình ơi!
Anh vẫn thế, dù tháng năm từng trải
Em đã bớt những ngây thơ, vụng dại
Con chúng mình đã biết ngắm trước gương
Hạnh phúc trong tay, dù rất đời thường
Dẫu có lúc xô nghiêng về chỗ thấp
Nhưng em biết, em dễ gì có được
Hoa mười giờ vẫn nở giấc ban trưa
Nếu được trở về với kỷ niệm ngày xưa
Em lại chọn ánh mắt nhìn cháy bỏng
Vầng ngực tin yêu, đôi cánh tay dang rộng
Với ngôi nhà hoa cỏ của em thôi!
Giữa cơn mưa
Nguyễn Thị kim Liên
Chúng mình cách nhau một cơn mưa
Cả hai cùng đang khát cháy
Mà mưa dăng dăng buồn đến vậy
Giá mình vượt qua được mưa
Anh đã bao giờ đứng ngắm mưa chưa
Hạt này rơi, hạt kia rơi... buốt lạnh
Và anh đã một lần cô quạnh?
Mới hiểu được em nhớ anh dưới mưa
nghe tim đập thập thình giống như ngày xưa
lần đầu gọi nhau, ngực như có sấm
mưa càng rơi mình càng thêm ấm
thế mà bây giờ lại trách mưa rơi
giữa là cơn mưa mình mỗi đứa một nơi
nghe thao thiết tiếng gọi người không thấy
thôi đành ngắm mưa mà nhớ vậy
Đến bao giờ mình lại đứng dưới mưa?
Đến bao giờ em lại được chở che
Em lại được vòng tay anh sưởi ấm
Em lại được nụ hôn say đắm
Của một thời mình đứng dưới mưa
Ước ao, những ao ước nhạt nhòa
Giữa một trời dăng dăng mưa ướt
Cơn gió ào qua làm em lạnh buốt
Giá mà bây giờ em lại có anh



